Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

CHÂN DUNG



Áo nâu dịu dàng trong gió
Dáng hiền như liễu trong sương
Nụ cười sáng trăng đầu ngõ
Tâm từ giọt nước cành dương

Nón nghiêng mái đầu thế phát
Đường thiền bạn với cỏ cây
Dạo chơi giữa mùa sen ngát
Bờ vai quẩy túi sương mây

Về chùa hái rau húng quế
Thương con sâu nhỏ trầm luân
Nắng rơi trên chùm hoa khế
Quá đường cơm ngát hương xuân

Trăng về ngủ yên thiền thất
Sao đêm mộng giấc trăm năm
Chuỗi trầm luân thơm đất Phật
Tiếng kinh là Hải Triều Âm.

                           Tác giả: Thiếu Lan

ĐI TÌM HẠT DẺ




Đã hẹn với Chu Xuân Đông sẽ về Chí Linh mùa hạt dẻ, chị em tôi trở lại Chí Linh. Sau buổi họp Tri Ân gặp mặt các thành viên cũ mới, chị em tôi nhờ xe đưa vào Ngũ Đài Sơn. Thôn Hố Dầu vốn xa lơ xa lắc trong tầm mắt những  đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi hơn bốn mươi năm trước, nay hiện dần trước kính xe. Con đường đất ngày xưa đã được rải nhựa. Qua cổng vào chùa Ngũ Đài Sơn, xe đi thêm một đoạn rồi dừng bánh trước cái máy xúc đang móc đất làm đường. Mọi người lắc đầu, không hiểu chị em tôi định đi tu hay đi tù. Còn chúng tôi, chia tay để mọi người kịp về Hà Nội, kéo được hành lý vào trang trại của ông chủ Chu Xuân Đông là òa ngay vào tuổi thơ. Trước cổng nhà, những quả cu ca chín đen đậm đà chua ngọt gợi nhớ những chuyến củi trưa nắng đường rừng. Minh Hương lập tức sà xuống gốc dẻ ngay ngõ vào, nhặt những hạt dẻ đầu tiên sau rất nhiều năm xa mùa dẻ rụng. Tôi cũng cắn ngay những hạt dẻ vừa nhặt, thấm thía ngọt bùi thơm thảo của rừng, thấy mãn nguyện vì đã quyết định chuyến đi này. Một cái rổ nhỏ trong tay, tôi hái rau đay mọc đầy sân, dứt một quả mướp trên dàn, với nồi thịt gà kho sẵn, chúng tôi có một bữa tối ngon lành như ý muốn: không gian tĩnh lặng và trong trẻo, thức ăn đạm bạc hợp khẩu vị. Một giấc ngủ sâu không mộng mị hoàn tất ngày đầu tiên đi tìm tuổi thơ của chị em tôi.



Sáng hôm sau, Minh Hương nhất định làm người đi nhặt hạt dẻ chuyên nghiệp với áo khăn ủng tất như thật. 



Nhưng có đi đâu xa, bước chân ra khỏi cửa là nhặt được hạt dẻ. 


 Và nàng “chuyên nghiệp” ngay trong sân. 





Dù thân vóc không nhẹ nhàng như xưa, lại còn phải mang cả kính lão, nhưng niềm vui thì vẫn trẻ thơ như những ngày chúng tôi mười ba tuổi. 



Ôi, tuổi mười ba thần tiên đã biến những cô gái dại khờ thành thiếu nữ, để mỗi đời người nhớ mãi tuổi mười ba. 

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

HẸN KHAU VAI


Em không là cô gái Mông
Mỗi năm một lần về Khau Vai tìm người yêu cũ
Nhưng trong em một Khau Vai luôn thầm nhủ:
Anh hãy về cùng em…

Anh hãy dìu em về tuổi hoa niên
Nước mắt ngọt một thời thiếu nữ
Để suốt đường đời lặng thầm nỗi nhớ
Neo tình anh phảng phất Khau Vai

Người yêu ơi
Nếu có một lần đến Khau Vai
Anh hãy đợi em bên triền đá vắng
Trong hoàng hôn tĩnh lặng
Em sẽ cùng anh chờ hái sao Kim.    

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

THÊM MỘT TUỔI



  

Tràn đầy hạnh phúc trong ngày sinh thứ 57. Tôi lại thấy mình thật may mắn được sống giữa yêu thương của những người thân trong gia đình và bạn bè.




Quà sinh nhật của phóng viên TT Truyền hình VN tại Phú Yên



Tri ân những tình cảm nồng hậu của mọi người, tôi sẽ sống tốt hơn, làm nhiều điều có ích cho cộng đồng, trong đó có những người thân yêu của tôi. 

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG



          Buổi sáng đi siêu thị. Đang chọn cá thì tôi chợt cảm thấy có ai đang nhìn mình. Ngẩng mặt lên tôi bắt gặp ánh mắt của một bà cụ đang nhìn tôi đăm đắm. Tôi mỉm cười chào bà. Thấy bà đang giữ chặt tay người phụ nữ đi cùng, tôi bắt chuyện:
- Bà đi siêu thị lần đầu ạ? Con gái bà đấy phải không?
- Ừ, bây giờ già mới đi siêu thị, đi với con dâu.
Mắt vẫn nhìn tôi đăm đắm, bà nắm bàn tay tôi vuốt mãi và ân cần hỏi:
- Được mấy đứa con?
Tôi thưa:  
          - Dạ, con có một con trai.
          Bà gật gật đầu, mắt vẫn nhìn tôi, miệng nở nụ cười đầy yêu thương.
          Tôi chào bà rồi tiếp tục chọn hàng ở quầy bên cạnh. Lúc đến bàn cân hàng, tôi gặp lại hai mẹ con bà cụ. Bà lại âu yếm nắm tay tôi và mỉm cười, nụ cười như bỡ ngỡ mà ấm áp yêu thương…
          Cứ ấm mãi trong tôi ánh mắt và nụ cười của bà cụ không quen biết. Tôi thấy mình hạnh phúc vì được cuộc sống ban tặng một món quà quý đến thế. Món quà ấy cho tôi hiểu thêm giá trị cuộc sống. Hãy sống chân thành và hết mình với mọi người, cuộc sống sẽ mỉm cười với ta. Cuộc đời nhân hậu bao dung luôn nâng bước chân ta và tiếp cho ta nguồn năng lượng vô biên để ta thêm trân trọng mỗi ngày ta sống.

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

TRĂNG MÙA ĐÔNG



Muà đông phương Nam
Mây tràn về theo gió bấc
Chợt mảnh trăng chưa tròn
Xanh ngắt giữa hai vầng mây lạnh…

Như không hề có mùa Đông
Trăng non tơ giữa Hạ ấm nồng
Xao xuyến con tim lỗi nhịp
Đông có kịp về với trăng không?

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

VỀ LẠI NGÀY XƯA

Một vùng nắng giữa miền mưa
Một vùng thực giữa miền mơ ngọt ngào
Một vùng tỉnh giữa chiêm bao
Một vùng nhớ giữa khát khao đợi chờ…



Bao giờ về lại ngày xưa
Tuổi em mười bảy còn vừa mắt anh
Thuở nhận những lá thư xanh
Những bông hồng thắm anh dành tặng em
Để còn mãi ấm trong tim
Một thời thiếu nữ êm đềm tình anh