Hiển thị các bài đăng có nhãn Tô Hà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tô Hà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

TÌNH THU

Viết cho ngày 1/9 Ất Mùi

Người yêu ơi
Khúc tình thu em hát
Gửi người dào dạt niềm thương
Sông xưa đưa người đi mải miết
Em vẫn đợi hoài
Đợi mãi
Người ơi…

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

TRUNG THU KHÔNG TRĂNG

                                       
Trăng 16 nhìn qua cửa sổ
Foto by Trần Quang Diệu









       Một vài ý tưởng cho Trung Thu Ất Mùi...
       Không thành.
      Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa, Khoa Ngoại chỉnh hình khuất trăng. Em dâu bị tai nạn. Tôi từ Tuy Hòa về vào luôn bệnh viện. 
       Mất Trung Thu.
       Thương em góa bụa, cha mẹ già bệnh, con thơ dại.
       Thương cháu sớm mồ côi cha, phải già trước tuổi đỡ mẹ chăm ông ngoại 2 tháng trên bệnh viện, liền đó phải ký giấy cam kết để bệnh viện cấp cứu bàn tay trái của mẹ bị tai nạn có nguy cơ mất 2 ngón tay...
       Mỗi tai ương như đá ném xuống mặt hồ nước. Những vòng sóng lặng dần, đời sống về lại vẻ bình thường. Trong im lìm ấy đã bao đổi thay. Và người ta vẫn phải sống, cõng trên lưng gánh nặng số phận mình.
       Không có được một tấm hình tự mình hái trăng thu, tôi đành mượn hình Trần Quang Diệu chụp từ cửa sổ nhà ông ấy ở thành phố Qui Nhơn. Ảnh của Diệu vẫn đẹp, giàu ý. Cảm ơn người đã ghi lại khoảnh khắc trăng thu đẹp đến thế. 

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

THĂNG HOA

                               



         Lại như có lỗi với chính mình. 
    Lâu quá không về với Hươu Sao. Thôi thì mượn hình anh Nguyễn Khắc Nguyệt chụp và đề tựa: "Thăng Hoa" để biết mình đang tồn tại. 

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

CẢM XÚC GIAO THỪA


 Hình ảnh tết 2015, xuân Ất Mùi con dê đẹp

Những thời khắc đầu tiên của Xuân Ất Mùi. Hươu Sao tròn một hoa giáp.
Sau nhiều năm, hôm nay tôi mới lại đi trong đêm 30 Tết. Những năm phát sóng buổi Giao thừa, tôi lúc nào cũng là người xông đất nhà mình. Năm nay cũng thế.
Lần đầu tiên tôi đón Giao thừa ở chùa.
Sau Lễ Giao thừa, tôi hòa vào dòng người xem bắn pháo hoa. Tôi ngạc nhiên là mình còn có thể vui như thế. Không vướng bận điều gì. Mà suốt những ngày cuối năm, tôi cứ thấy mình nhẹ bỗng, không vội vã, không lo lắng vì chuẩn bị Tết. Mọi việc cứ tuần tự đến, tuần tự xong. Có lẽ Phật đã an bài cho tôi tất cả.
Bát đầu từ bây giờ, khi lễ Phật, tôi đã khấn “Con… năm nay 61 tuổi”. Tuổi mẹ cho tôi đã 61, vẫn thấy mình thật hồn nhiên đi xem bắn pháo hoa. Ơn trên thương cho tôi những mùa Xuân còn được hồn nhiên.

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

THEO DẤU HƯƠU SAO

MỘT MÌNH KHAU VAI



Bao lần hẹn nhau Khau Vai
Mãi hẹn không thành Khau Vai
Đành hẹn chờ nhau Khau Vai
Lại hẹn mùa tình Khau Vai.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

ĐI TÌM HẠT DẺ




Đã hẹn với Chu Xuân Đông sẽ về Chí Linh mùa hạt dẻ, chị em tôi trở lại Chí Linh. Sau buổi họp Tri Ân gặp mặt các thành viên cũ mới, chị em tôi nhờ xe đưa vào Ngũ Đài Sơn. Thôn Hố Dầu vốn xa lơ xa lắc trong tầm mắt những  đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi hơn bốn mươi năm trước, nay hiện dần trước kính xe. Con đường đất ngày xưa đã được rải nhựa. Qua cổng vào chùa Ngũ Đài Sơn, xe đi thêm một đoạn rồi dừng bánh trước cái máy xúc đang móc đất làm đường. Mọi người lắc đầu, không hiểu chị em tôi định đi tu hay đi tù. Còn chúng tôi, chia tay để mọi người kịp về Hà Nội, kéo được hành lý vào trang trại của ông chủ Chu Xuân Đông là òa ngay vào tuổi thơ. Trước cổng nhà, những quả cu ca chín đen đậm đà chua ngọt gợi nhớ những chuyến củi trưa nắng đường rừng. Minh Hương lập tức sà xuống gốc dẻ ngay ngõ vào, nhặt những hạt dẻ đầu tiên sau rất nhiều năm xa mùa dẻ rụng. Tôi cũng cắn ngay những hạt dẻ vừa nhặt, thấm thía ngọt bùi thơm thảo của rừng, thấy mãn nguyện vì đã quyết định chuyến đi này. Một cái rổ nhỏ trong tay, tôi hái rau đay mọc đầy sân, dứt một quả mướp trên dàn, với nồi thịt gà kho sẵn, chúng tôi có một bữa tối ngon lành như ý muốn: không gian tĩnh lặng và trong trẻo, thức ăn đạm bạc hợp khẩu vị. Một giấc ngủ sâu không mộng mị hoàn tất ngày đầu tiên đi tìm tuổi thơ của chị em tôi.



Sáng hôm sau, Minh Hương nhất định làm người đi nhặt hạt dẻ chuyên nghiệp với áo khăn ủng tất như thật. 



Nhưng có đi đâu xa, bước chân ra khỏi cửa là nhặt được hạt dẻ. 


 Và nàng “chuyên nghiệp” ngay trong sân. 





Dù thân vóc không nhẹ nhàng như xưa, lại còn phải mang cả kính lão, nhưng niềm vui thì vẫn trẻ thơ như những ngày chúng tôi mười ba tuổi. 



Ôi, tuổi mười ba thần tiên đã biến những cô gái dại khờ thành thiếu nữ, để mỗi đời người nhớ mãi tuổi mười ba. 

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

Bếp ăn từ thiện Bệnh viện tỉnh Phú Yên 

Cách đây  năm, nhiều người dân thành phố Tuy Hòa tỉnh Phú Yên đã biết đến một nhóm từ thiện mang tên Tài Trang, do mọi người ghép từ tên hai thành viên sáng lập. Từ lúc chỉ 3 - 4 người, nhóm từ thiện đã phát triển đến hơn 10 người. Tất cả gặp nhau ở lòng xót thương những cảnh đời bất hạnh, nhất là những người nghèo gặp bệnh hiểm nghèo, hoàn cảnh tưởng chừng như tuyệt vọng. Nhưng muốn giúp đỡ họ thì phải có tiền, các chị đã cùng nhau mỗi tháng vào ngày rằm và đầu tháng đến chùa làm bánh ngọt bán kiếm lời để làm từ thiện. Từ một vài bữa ăn, ký gạo, hộp sữa đến tiền viện phí, thuốc men... hễ ai cần đến là các chị sẵn sàng giúp đỡ bằng khả năng có được, bất kể canh khuya gà gáy, ngày mưa tháng nắng...







Gặp nhiều nhân duyên, nhóm từ thiện Tài Trang đã cùng xây dựng một Bếp ăn từ thiện tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Từ năm 2002, Bếp ăn từ thiện Bệnh viện Đa khoa Phú Yên đã trở thành một điểm tựa ấm áp của hàng ngàn gia đình bệnh nhân lâm vào cảnh khốn cùng. Hằng ngày, 20 tình nguyện viên đã thay phiên nhau đi chợ, nấu nướng và cung cấp miễn phí từ 100 - 150 suất ăn... Bếp ăn bây giờ đã trở nên khang trang rất nhiều khi "tiếng lành đồn xa" được nhiều người hảo tâm tìm đến góp sức cho việc từ thiện này. Bếp ăn được đầu tư, nâng cấp các phòng chức năng và dụng cụ nấu ăn như một nhà hàng!
Nơi đây vẫn hàng ngày ấm lửa tình thương với những bệnh nhân nghèo và vẫn luôn mong chờ sự chia sẻ của mọi người.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

CƠ SỞ NGUYỄN NGA

Hươu Sao xin giới thiệu một địa chỉ mới để Xóm Tri Ân cùng tham quan: www.nguyennga.org.




Cơ sở Nguyễn Nga là đơn vị tư nhân hoạt động xã hội, không vì mục tiêu lợi nhuận, hoàn toàn mang tính nhân đạo và từ thiện với mục tiêu góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống cho người khuyết tật.








Từ năm 1993 đến giữa năm 2007, Cơ sở Nguyễn Nga (NNC) hoạt động theo mô hình: Giáo dục & đào tạo gồm: Can thiệp sớm - Giáo dục hòa nhập - Giáo dục chuyên biệt - Đào tạo nghề và Sau giáo dục - đào tạo.
Năm 2008, NNC hoạt động theo mô hình Sau giáo dục - đào tạo dưới 2 hình thức: hỗ trợ việc làm tại đơn vị và Trợ giúp từ cộng đồng. NNC đang trợ giúp hơn 150 em khuyết tật cùng 10 nhân viên, giáo viên và tình nguyện viên.
Đến với NNC, du khách sẽ được giao lưu với các em qua các tiết mục văn nghệ, các tác phẩm hội họa, các sản phẩm thủ công mỹ nghệ. Đặc biệt các em khiếm thính có thể giao tiếp bằng tiếng Anh... Ngoài ra du khách sẽ được tham quan một số điểm di tích và làng nghề Bình Định bằng xe ngựa, xe trâu, xe đạp, Honda và Vespa cổ...
Chúng ta, những người sinh ra được may mắn hơn, hãy một lần đến tham quan NNC để thấy mình muôn vàn hạnh phúc, góp một phần nhỏ cùng NNC chia sẻ với những người khuyết tật. 

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

Thăm bạn ở Vĩnh Long



Đường vào ấp An Phú B. Cây lá tỏa bóng rợp mát con đường bê tông nhỏ.










 

 Ấp An Phú B, xã Long An, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long là quê chồng người bạn thuở nhỏ của chúng tôi. Bùi Thị Phi Nga, cô bé đẹp người đẹp nết của nông trường Chí Linh đã làm dâu ở miệt vườn này hai mươi bốn năm.
Bà Phan Thị Xuân - mẹ chồng Nga và các chị em dâu vẫn nói về Nga đầy yêu thương.





Sau hơn 3 năm chống chọi với bệnh ung thư, Phi Nga đã ra đi, để lại bao tiếc nhớ cho người thân, bạn bè.




 



Mẹ già và 2 em gái còn ở nông trường Chí Linh, Phi Nga đã về nhà chồng vĩnh viễn. Anh Võ Văn Huệ - chồng Nga và 2 con gái Võ Phi Yến, Võ Yến Nhi vẫn đơm cơm để Nga cùng ăn trong mỗi bữa hàng ngày. Và mỗi khi từ thành phố Vĩnh Long về quê, anh Huệ và các con lại về với Nga.


 

 Phi Nga vẫn sống trong trái tim yêu thương của những người thân yêu trong gia đình và bạn bè.













 Nằm giữa khu mộ nhà chồng, có lẽ Phi Nga luôn thấy ấm áp. Mỗi khi gia đình có dịp sum họp, mọi người lại về bên Nga. Dù đã đi xa, Nga vẫn sống mãi trong yêu thương của gia đình.
Một nén hương để thêm hơi ấm cho người bạn thuở nhỏ. 






Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Bé Trần Thị Kiều Linh - lớp 6A, Trường THCS Lương Tấn Thịnh, xã Hòa Hiệp Trung, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên -       5 năm liền đạt học sinh giỏi.




UBND huyện Đông Hòa đã tặng em nhiều Giấy khen vì thành tích học tập xuất sắc.
Ngôi nhà nhỏ ven đường hôm nay xôn xao vì nhiều người có mặt chứng kiến một sự kiện đáng ghi nhớ đối với em.

Mấy chị em Kiều Linh bối rối vì sự quan tâm của mọi người. Cha mất sớm, mẹ chuẩn bị chấp hành án tù 9 năm 6 tháng vì sa vào đường dây buôn bán ma túy, mấy chị em thành mồ côi, sống dựa vào sự chăm sóc của vợ chồng người bác ruột.
Chương trình Đèn đom đóm Phú Yên thuộc Trung tâm Công tác xã hội trẻ em tỉnh Phú Yên đã kết nối các nhà hảo tâm để giúp đỡ chị em Kiều Linh.
Đứng giữa ba đứa con thơ dại, người mẹ này nghĩ gì? Cuộc đời các con chị sẽ ra sao sau 9 năm rưỡi thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ?



Nước mắt tủi cực giàn giụa... Kiều Linh còn tiếp tục đi học được nữa hay không? Bây giờ em đã phải một buổi đi học, một buổi đi làm để kiếm tiền. Em bước vào thời thiếu nữ với bao cay đắng. Sự chia sẻ của các nhà hảo tâm động viên em rất nhiều. Tình thương yêu của vợ chồng bác Sáu là điểm tựa cho chị em Kiều Linh. Nhưng đường đời phía trước còn bao nỗi gian truân...

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

NHỚ BA MÁ


Ba má của chúng con!
Sắp giỗ ba má lần thứ hai mươi, con vẫn thấy như ba má ở bên chúng con mỗi ngày. Nước mắt nghẹn ngào cho âm dương cách biệt hai mươi năm. Ngày ba má mất con không khóc được, nước mắt đã khô trong suốt những tháng năm bên giường bệnh của ba má. Còn bây giờ, nỗi nhớ thương tràn về, con lại thấy ba má hiển hiện, trong yêu thương bao la Người dành cho chúng con. Con đây, Tô Hà của ba má đây ạ, đứa con gái đầu lòng mà ba má đã hết lòng yêu thương, kỳ vọng và cũng là đứa con làm khổ ba má nhất trong 4 đứa con của Người.
Hôm nay con lại nhớ những ngày này cách đây 20 năm. Ba đi, rồi má đi 6 ngày sau đó. Chị em con, đứa thì con dại, đứa thì bụng mang dạ chửa, em Trung nhỏ nhất nhà lúc đó đã phải gánh trọng trách trưởng nam, lo đại tang. Con cũng không biết bằng cách nào mà chúng con đã vượt qua những tháng ngày ấy, khi mà cả nước đều nghèo khổ. Mọi người biết hòan cảnh nhà mình lúc đó đều khen chị em con có hiếu. Chúng con thì vẫn ân hận vì còn bao nhiêu điều chưa chu đáo với ba má. Con thấy ba má thật thiệt thòi vì lâm bệnh nặng trong những năm tháng cả đất nước vật vã trước thời kỳ đổi mới. Nhà mình quá nghèo, may có lương hưu của ba và chế độ chăm sóc y tế bao cấp, nếu không má làm sao trị xạ được đủ liều. Càng được hưởng cuộc sống đầy đủ sau này, chúng con càng thương ba má nhiều hơn.
Có lẽ ba má cũng hiểu lòng chúng con nên đã phù hộ cho chị em chúng con vượt qua khó khăn, có được cuộc sống bằng chúng bằng bạn. Cõi đời vô cùng, chúng con không còn quá nghèo khổ như xưa, và cũng không mong quá giàu sang phú quí. Suốt hai mươi năm qua, chúng con đùm bọc yêu thương nhau như ba má đã dạy. Con luôn nhắc các em rằng: nhà mình chưa bao giờ giàu tiền giàu của, chỉ có mỗi tình cảm là vốn quí nhất, phải luôn gìn giữ. Đó đã là nền nếp của nhà mình. Nền nếp ấy được chị em con tiếp tục truyền dạy cho các cháu nội ngoại của ba má.
Giỗ ba năm nay, các anh lính cũ của ba cũng về. Chúng con đã liên lạc được với các anh hơn một năm nay. Chị em con coi các anh như anh em ruột thịt. Ba má sống khôn thác thiêng phù hộ cho anh em chúng con luôn được bình an. Chúng con sẽ quây quần bên nhau trong yêu thương của Người.
Nơi xa ấy ba má hãy yên lòng. Cầu mong linh hồn Người thanh thản miền an lạc.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

XA VẮNG

          Có vẻ như người lại đóng mọi cánh cửa trước tôi. Tôi biết, đâu đó dòng sông xưa vẫn chảy, êm đềm, đầy ắp yêu thương, như suốt bao nhiêu năm tháng qua. Dòng chảy âm thầm lặng lẽ đó luôn bên tôi, như một điểm tựa bền vững mà tôi có thể được tiếp thêm nhựa sống trên mỗi bước đường đời. Tôi đã không biết gìn giữ, nâng niu dòng chảy đó để bây giờ thấy mình bị chặn mọi lối đi.
        Xa vắng ơi, nếu người vui vì xa vắng thì hãy cứ xa. Riêng tôi vẫn thấy an lành trong dòng chảy đó. Tôi đã học từ đạo sư Duy Tuệ: Yêu thương ai đó không mong được đền đáp, chỉ cầu hai chữ BẰNG AN.
        Đã xa thật xa, tiếng gió đông vi vút rặng phi lao, tôi vẫn thấy tim mình lỗi nhịp với ký ức xưa. Người đã hẹn cùng tôi đọc tiếp những chuyện cổ tích, vậy mà...
      Tôi sẽ chờ, dù bao lâu, Xa vắng ạ. Những trang cổ tích đời thường vẫn đợi cuối đường...

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

NGUYỄN HỒNG CÔNG – NỤ CƯỜI Ở LẠI


Những dòng đầu tiên của Nụ cười ở lại bắt đầu vào tôi.
NGUYỄN HỒNG CÔNG
Tôi đang thấm dần em: Nỗi đau thể xác không tả xiết với máy chạy thận - Nỗi đau tinh thần càng không thể tả.
Mỗi ngày em sống là một trận chiến. Em đã chọn NỤ CƯỜI để gửi đến tương lai.
Mười bốn tuổi Nguyễn Hồng Công suy thận. Rời trường phổ thông là em vào viện. Kiến thức của em không nhiều. Những cuốn sách của em chỉ nói về cuộc chiến của chính em với bệnh tật… Tác phẩm của em đã được nâng đỡ và trao chuyền bởi yêu thương và trân trọng của nhiều người dành cho em vì nghị lực sống của em. Đã có nhiều người được em tiếp sức trên con đường chiến đấu với bệnh tật. Riêng tôi, tôi biết mình đã may mắn biết bao khi được sở hữu một sức khỏe tốt hơn em. Tôi học thêm từ em Tình yêu cuộc sống để thêm trân trọng những gì đã được nhận từ cõi đời này. Và tôi rõ thêm: cuộc đời mênh mông làm sao. Một việc làm có ích - dù nhỏ; một niềm vui thánh thiện; một yêu thương chân thành… đều có thể làm cho đời đẹp thêm.
Tôi lại tự nhủ lòng: Hãy vượt lên những nỗi buồn, kể cả bất hạnh. Cuộc sống luôn bù đắp xứng đáng cho mỗi cố gắng của ta.