Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

NHỚ BA MÁ


Ba má của chúng con!
Sắp giỗ ba má lần thứ hai mươi, con vẫn thấy như ba má ở bên chúng con mỗi ngày. Nước mắt nghẹn ngào cho âm dương cách biệt hai mươi năm. Ngày ba má mất con không khóc được, nước mắt đã khô trong suốt những tháng năm bên giường bệnh của ba má. Còn bây giờ, nỗi nhớ thương tràn về, con lại thấy ba má hiển hiện, trong yêu thương bao la Người dành cho chúng con. Con đây, Tô Hà của ba má đây ạ, đứa con gái đầu lòng mà ba má đã hết lòng yêu thương, kỳ vọng và cũng là đứa con làm khổ ba má nhất trong 4 đứa con của Người.
Hôm nay con lại nhớ những ngày này cách đây 20 năm. Ba đi, rồi má đi 6 ngày sau đó. Chị em con, đứa thì con dại, đứa thì bụng mang dạ chửa, em Trung nhỏ nhất nhà lúc đó đã phải gánh trọng trách trưởng nam, lo đại tang. Con cũng không biết bằng cách nào mà chúng con đã vượt qua những tháng ngày ấy, khi mà cả nước đều nghèo khổ. Mọi người biết hòan cảnh nhà mình lúc đó đều khen chị em con có hiếu. Chúng con thì vẫn ân hận vì còn bao nhiêu điều chưa chu đáo với ba má. Con thấy ba má thật thiệt thòi vì lâm bệnh nặng trong những năm tháng cả đất nước vật vã trước thời kỳ đổi mới. Nhà mình quá nghèo, may có lương hưu của ba và chế độ chăm sóc y tế bao cấp, nếu không má làm sao trị xạ được đủ liều. Càng được hưởng cuộc sống đầy đủ sau này, chúng con càng thương ba má nhiều hơn.
Có lẽ ba má cũng hiểu lòng chúng con nên đã phù hộ cho chị em chúng con vượt qua khó khăn, có được cuộc sống bằng chúng bằng bạn. Cõi đời vô cùng, chúng con không còn quá nghèo khổ như xưa, và cũng không mong quá giàu sang phú quí. Suốt hai mươi năm qua, chúng con đùm bọc yêu thương nhau như ba má đã dạy. Con luôn nhắc các em rằng: nhà mình chưa bao giờ giàu tiền giàu của, chỉ có mỗi tình cảm là vốn quí nhất, phải luôn gìn giữ. Đó đã là nền nếp của nhà mình. Nền nếp ấy được chị em con tiếp tục truyền dạy cho các cháu nội ngoại của ba má.
Giỗ ba năm nay, các anh lính cũ của ba cũng về. Chúng con đã liên lạc được với các anh hơn một năm nay. Chị em con coi các anh như anh em ruột thịt. Ba má sống khôn thác thiêng phù hộ cho anh em chúng con luôn được bình an. Chúng con sẽ quây quần bên nhau trong yêu thương của Người.
Nơi xa ấy ba má hãy yên lòng. Cầu mong linh hồn Người thanh thản miền an lạc.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

XA VẮNG

          Có vẻ như người lại đóng mọi cánh cửa trước tôi. Tôi biết, đâu đó dòng sông xưa vẫn chảy, êm đềm, đầy ắp yêu thương, như suốt bao nhiêu năm tháng qua. Dòng chảy âm thầm lặng lẽ đó luôn bên tôi, như một điểm tựa bền vững mà tôi có thể được tiếp thêm nhựa sống trên mỗi bước đường đời. Tôi đã không biết gìn giữ, nâng niu dòng chảy đó để bây giờ thấy mình bị chặn mọi lối đi.
        Xa vắng ơi, nếu người vui vì xa vắng thì hãy cứ xa. Riêng tôi vẫn thấy an lành trong dòng chảy đó. Tôi đã học từ đạo sư Duy Tuệ: Yêu thương ai đó không mong được đền đáp, chỉ cầu hai chữ BẰNG AN.
        Đã xa thật xa, tiếng gió đông vi vút rặng phi lao, tôi vẫn thấy tim mình lỗi nhịp với ký ức xưa. Người đã hẹn cùng tôi đọc tiếp những chuyện cổ tích, vậy mà...
      Tôi sẽ chờ, dù bao lâu, Xa vắng ạ. Những trang cổ tích đời thường vẫn đợi cuối đường...

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

NGUYỄN HỒNG CÔNG – NỤ CƯỜI Ở LẠI


Những dòng đầu tiên của Nụ cười ở lại bắt đầu vào tôi.
NGUYỄN HỒNG CÔNG
Tôi đang thấm dần em: Nỗi đau thể xác không tả xiết với máy chạy thận - Nỗi đau tinh thần càng không thể tả.
Mỗi ngày em sống là một trận chiến. Em đã chọn NỤ CƯỜI để gửi đến tương lai.
Mười bốn tuổi Nguyễn Hồng Công suy thận. Rời trường phổ thông là em vào viện. Kiến thức của em không nhiều. Những cuốn sách của em chỉ nói về cuộc chiến của chính em với bệnh tật… Tác phẩm của em đã được nâng đỡ và trao chuyền bởi yêu thương và trân trọng của nhiều người dành cho em vì nghị lực sống của em. Đã có nhiều người được em tiếp sức trên con đường chiến đấu với bệnh tật. Riêng tôi, tôi biết mình đã may mắn biết bao khi được sở hữu một sức khỏe tốt hơn em. Tôi học thêm từ em Tình yêu cuộc sống để thêm trân trọng những gì đã được nhận từ cõi đời này. Và tôi rõ thêm: cuộc đời mênh mông làm sao. Một việc làm có ích - dù nhỏ; một niềm vui thánh thiện; một yêu thương chân thành… đều có thể làm cho đời đẹp thêm.
Tôi lại tự nhủ lòng: Hãy vượt lên những nỗi buồn, kể cả bất hạnh. Cuộc sống luôn bù đắp xứng đáng cho mỗi cố gắng của ta.