Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

VU LAN NHỚ MÁ




Tôi không đi chùa để nghe thuyết về Lễ Vu lan, để được cài lên áo một bông hồng màu trắng... Lặng lẽ một mình với trăng rằm tháng Bảy, nhớ má vô cùng.

Suốt cuộc đời làm vợ, sinh bốn đứa con, má tôi toàn vượt cạn một mình không có ba tôi bên cạnh. Lại suốt gần một phần tư thế kỷ xa chồng, má tôi một mình nuôi dạy con. Ba tôi chỉ thực sự về với má tôi khi người lâm bệnh năm 1976. Nuôi con rồi lại chăm chồng đau ốm, má tôi chưa được sống an nhàn một ngày thì lâm bệnh.
Nước mắt chảy xuôi, chúng tôi chỉ biết nhận từ ba má sự yêu thương mà chưa biết làm gì đền đáp công ơn của ba má. Khi biết má mắc bệnh ung thư, chị em tôi bàng hoàng. Và có lẽ từ đó chúng tôi mới thực sự trưởng thành. Chúng tôi hạnh phúc vì được ở bên cạnh chăm sóc, báo hiếu ba má. Ba má tôi lâm bệnh nặng vào thời kỳ cả nước khó khăn, gia đình tôi lại càng khó khăn hơn. Nhưng cả ba má tôi đều là những người có bản lĩnh tuyệt vời trong chiến đấu với bệnh tật. Suốt 8 năm chung sống với ung thư, lúc nào má tôi cũng tràn đầy lạc quan. Điều đó là điểm tựa tinh thần rất lớn đối với chị em tôi. Chưa bao giờ chúng tôi phải làm công tác tư tưởng cho má tôi. Người luôn tự tin, vững vàng qua mỗi tháng ngày điều trị. Tháng Mười năm 1983, em Hương đưa má tôi vào Bệnh viện K Sài Gòn khám bệnh sau phẫu thuật, người lại đưa em xuống Cần Thơ thăm tôi đang tập huấn nghiệp vụ ở đó. Suốt thời gian đau bệnh, không lúc nào người đòi hỏi gì, luôn động viên các con công tác tốt. Hồi ấy, lâu lâu tôi mới mua được cho má một hột vịt lộn. Người ăn mà vẫn xắn phần dành cho cháu. Cứ thế, lúc nào người cũng chỉ lo cho con cháu.
Lòng tôi trĩu nặng mỗi khi nhìn má vật vã chống chọi với những cơn đau. Những tháng ngày nằm viện sau này, có lúc người nói với tôi về cái chết. Hồi ấy tôi đọc những trường hợp người ta nhận biết về cái chết, về thời điểm sự sống rời khỏi thân xác. Tôi nói với người về ánh sáng cuối đường hầm, về vũ trụ bao la ngân nga khúc nhạc tình thương.  Trong ánh trăng rằm vời vợi này, tôi nghĩ má tôi đã đến miền cực lạc. Người xứng đáng được lên cõi niết bàn vì những gì người đã làm cho chồng và các con, cho cả cộng đồng.

Má ơi, trên sân thượng nhà con, trăng rằm tháng Bảy thật xa mà thật gần, như má lúc nào cũng bên con. Cầu mong linh hồn người mau siêu thoát, dù con nhớ má biết bao.           


Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

NỖI ĐAU DA CAM

Khi rải rác đó đây một vài người dị dạng vì nhiễm chất Đioxin, tôi vẫn thấy lòng nhói đau. Nhưng khi nhìn thấy gần 50 người với những hình hài biến dạng thì tim tôi như ngưng đập, và nước mắt nóng bỏng trào ra. Đồng bào tôi đó - những con người được thống kê trong tổng dân số Việt Nam. Họ đã sống mỗi phút giây, dù ý thức được hay không, để chiến đấu với nỗi đau da cam, nỗi đau nghiệt ngã trong dòng máu Việt sau chiến tranh chống Mỹ. Họ - những nạn nhân chất độc da cam/dioxin là "những người nghèo nhất trong những người nghèo, đau khổ nhất trong những người đau khổ". Tôi lại thấy mình được ưu ái quá nhiều, được Trời Phật ban phát quá nhiều. Những gì đã làm tôi đau khổ chẳng nghĩa lý gì so với bất hạnh của những nạn nhân bị nhiễm chất điôxin. Tôi phải sống tốt hơn nữa, và phải làm gì đó thiết thực hơn nữa cho những đồng bào bất hạnh của tôi. 

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

NHỚ QUANG TIẾN

Em ghé thăm tôi trên đường từ Hà Nội về Cần Thơ. Tháng Năm tôi đi Cần Thơ, không liên lạc được với em nên không về thắp hương cho Quang Tiến, tôi buồn. Em vẫn gọi tôi từ số máy cũ, chợt thấy ấm lòng...
Nhìn em, tôi nhớ Phan Quang Tiến của tôi. Tôi không hình dung được nếu còn sống đến bây giờ trông người ấy như thế nào. Cái tên ấy có lẽ đối với nhiều thày cô là nỗi phiền toái. Còn với tôi, khi xa nhau rồi tôi mới nhớ người làm sao. Tôi đã tìm hỏi khắp bạn bè mà không ai có thông tin gì về người. Suốt những năm đầu mới về Nam, sống với Nguyễn Lộc rồi chia tay Nguyễn Lộc, tôi vẫn tìm người. Tôi chỉ muốn biết người sống ra sao, gia đình về Nam ở đâu, Huệ-Hiền-Sỹ thế nào… Khi có được tin về người thì tôi đã mất người vĩnh viễn. Tôi đã nguyện là sẽ đến thắp một nén hương trên mộ người. Mãi đến năm 2006 tôi mới biết gia đình người ở Cần Thơ. Nếu có duyên thì tháng 10/1983 tôi đã được gặp người khi tôi đi học lớp AIBD.
            Trở lại Cần Thơ năm 2006, tôi khóc như mưa trước ảnh người. Vẫn là Quang Tiến của tôi bốn mươi năm trước - ánh mắt, nụ cười… Tôi lại nhớ một buổi tối mưa to ở ký túc xá Mễ Trì, người sừng sững trước cửa phòng tôi, sũng nước từ đầu đến chân. Tiễn người ra bến tàu điện, người nắm bàn tay tôi, vẫn chẳng nói một lời. Trước đó hai năm, người nói yêu tôi khi trong tim tôi đã có hình người khác. Từ đó không bao giờ người còn nói yêu tôi. Vậy mà sao khi xa nhau, tôi nhớ người đến thế. Mấy chục năm qua, người vẫn thường về trong giấc mơ của tôi. Và tôi hay nghĩ đến những dòng thơ của Onga Bergon: 
Anh vẫn về trong những giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở của cuộc đời như chim, như nắng
Như tình yêu hạnh phúc vô bờ…
        Tôi đã gửi đến người những nén hương thơm tình yêu và nỗi nhớ của tôi, của bạn bè. Có lẽ nơi xa ấy, người cũng hiểu rằng chúng tôi có duyên mà không có phận. Chỉ mong người nhẹ nhõm mà siêu thoát.  

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

Bếp ăn từ thiện Bệnh viện tỉnh Phú Yên 

Cách đây  năm, nhiều người dân thành phố Tuy Hòa tỉnh Phú Yên đã biết đến một nhóm từ thiện mang tên Tài Trang, do mọi người ghép từ tên hai thành viên sáng lập. Từ lúc chỉ 3 - 4 người, nhóm từ thiện đã phát triển đến hơn 10 người. Tất cả gặp nhau ở lòng xót thương những cảnh đời bất hạnh, nhất là những người nghèo gặp bệnh hiểm nghèo, hoàn cảnh tưởng chừng như tuyệt vọng. Nhưng muốn giúp đỡ họ thì phải có tiền, các chị đã cùng nhau mỗi tháng vào ngày rằm và đầu tháng đến chùa làm bánh ngọt bán kiếm lời để làm từ thiện. Từ một vài bữa ăn, ký gạo, hộp sữa đến tiền viện phí, thuốc men... hễ ai cần đến là các chị sẵn sàng giúp đỡ bằng khả năng có được, bất kể canh khuya gà gáy, ngày mưa tháng nắng...







Gặp nhiều nhân duyên, nhóm từ thiện Tài Trang đã cùng xây dựng một Bếp ăn từ thiện tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Từ năm 2002, Bếp ăn từ thiện Bệnh viện Đa khoa Phú Yên đã trở thành một điểm tựa ấm áp của hàng ngàn gia đình bệnh nhân lâm vào cảnh khốn cùng. Hằng ngày, 20 tình nguyện viên đã thay phiên nhau đi chợ, nấu nướng và cung cấp miễn phí từ 100 - 150 suất ăn... Bếp ăn bây giờ đã trở nên khang trang rất nhiều khi "tiếng lành đồn xa" được nhiều người hảo tâm tìm đến góp sức cho việc từ thiện này. Bếp ăn được đầu tư, nâng cấp các phòng chức năng và dụng cụ nấu ăn như một nhà hàng!
Nơi đây vẫn hàng ngày ấm lửa tình thương với những bệnh nhân nghèo và vẫn luôn mong chờ sự chia sẻ của mọi người.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

CƠ SỞ NGUYỄN NGA

Hươu Sao xin giới thiệu một địa chỉ mới để Xóm Tri Ân cùng tham quan: www.nguyennga.org.




Cơ sở Nguyễn Nga là đơn vị tư nhân hoạt động xã hội, không vì mục tiêu lợi nhuận, hoàn toàn mang tính nhân đạo và từ thiện với mục tiêu góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống cho người khuyết tật.








Từ năm 1993 đến giữa năm 2007, Cơ sở Nguyễn Nga (NNC) hoạt động theo mô hình: Giáo dục & đào tạo gồm: Can thiệp sớm - Giáo dục hòa nhập - Giáo dục chuyên biệt - Đào tạo nghề và Sau giáo dục - đào tạo.
Năm 2008, NNC hoạt động theo mô hình Sau giáo dục - đào tạo dưới 2 hình thức: hỗ trợ việc làm tại đơn vị và Trợ giúp từ cộng đồng. NNC đang trợ giúp hơn 150 em khuyết tật cùng 10 nhân viên, giáo viên và tình nguyện viên.
Đến với NNC, du khách sẽ được giao lưu với các em qua các tiết mục văn nghệ, các tác phẩm hội họa, các sản phẩm thủ công mỹ nghệ. Đặc biệt các em khiếm thính có thể giao tiếp bằng tiếng Anh... Ngoài ra du khách sẽ được tham quan một số điểm di tích và làng nghề Bình Định bằng xe ngựa, xe trâu, xe đạp, Honda và Vespa cổ...
Chúng ta, những người sinh ra được may mắn hơn, hãy một lần đến tham quan NNC để thấy mình muôn vàn hạnh phúc, góp một phần nhỏ cùng NNC chia sẻ với những người khuyết tật. 

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

THEO DẤU HƯƠU SAO

Thăm bạn ở Vĩnh Long



Đường vào ấp An Phú B. Cây lá tỏa bóng rợp mát con đường bê tông nhỏ.










 

 Ấp An Phú B, xã Long An, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long là quê chồng người bạn thuở nhỏ của chúng tôi. Bùi Thị Phi Nga, cô bé đẹp người đẹp nết của nông trường Chí Linh đã làm dâu ở miệt vườn này hai mươi bốn năm.
Bà Phan Thị Xuân - mẹ chồng Nga và các chị em dâu vẫn nói về Nga đầy yêu thương.





Sau hơn 3 năm chống chọi với bệnh ung thư, Phi Nga đã ra đi, để lại bao tiếc nhớ cho người thân, bạn bè.




 



Mẹ già và 2 em gái còn ở nông trường Chí Linh, Phi Nga đã về nhà chồng vĩnh viễn. Anh Võ Văn Huệ - chồng Nga và 2 con gái Võ Phi Yến, Võ Yến Nhi vẫn đơm cơm để Nga cùng ăn trong mỗi bữa hàng ngày. Và mỗi khi từ thành phố Vĩnh Long về quê, anh Huệ và các con lại về với Nga.


 

 Phi Nga vẫn sống trong trái tim yêu thương của những người thân yêu trong gia đình và bạn bè.













 Nằm giữa khu mộ nhà chồng, có lẽ Phi Nga luôn thấy ấm áp. Mỗi khi gia đình có dịp sum họp, mọi người lại về bên Nga. Dù đã đi xa, Nga vẫn sống mãi trong yêu thương của gia đình.
Một nén hương để thêm hơi ấm cho người bạn thuở nhỏ. 






Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Bé Trần Thị Kiều Linh - lớp 6A, Trường THCS Lương Tấn Thịnh, xã Hòa Hiệp Trung, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên -       5 năm liền đạt học sinh giỏi.




UBND huyện Đông Hòa đã tặng em nhiều Giấy khen vì thành tích học tập xuất sắc.
Ngôi nhà nhỏ ven đường hôm nay xôn xao vì nhiều người có mặt chứng kiến một sự kiện đáng ghi nhớ đối với em.

Mấy chị em Kiều Linh bối rối vì sự quan tâm của mọi người. Cha mất sớm, mẹ chuẩn bị chấp hành án tù 9 năm 6 tháng vì sa vào đường dây buôn bán ma túy, mấy chị em thành mồ côi, sống dựa vào sự chăm sóc của vợ chồng người bác ruột.
Chương trình Đèn đom đóm Phú Yên thuộc Trung tâm Công tác xã hội trẻ em tỉnh Phú Yên đã kết nối các nhà hảo tâm để giúp đỡ chị em Kiều Linh.
Đứng giữa ba đứa con thơ dại, người mẹ này nghĩ gì? Cuộc đời các con chị sẽ ra sao sau 9 năm rưỡi thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ?



Nước mắt tủi cực giàn giụa... Kiều Linh còn tiếp tục đi học được nữa hay không? Bây giờ em đã phải một buổi đi học, một buổi đi làm để kiếm tiền. Em bước vào thời thiếu nữ với bao cay đắng. Sự chia sẻ của các nhà hảo tâm động viên em rất nhiều. Tình thương yêu của vợ chồng bác Sáu là điểm tựa cho chị em Kiều Linh. Nhưng đường đời phía trước còn bao nỗi gian truân...